tôi chỉ vỏn vẹn trong vòng 6 tháng. Khi tôi bắt đầu có bầu, ốm nghén khủng
khiếp, ăn vào là nôn hết, người lả đi xanh rớt, chồng không những không chia
sẻ, yêu thương mà còn mỉa móc rằng: “Ai cũng chửa như cô thì loạn thiên hạ,
nũng nó vừa thôi”. Nào tôi có nũng gì đâu, có bầu bỗng dưng người nó thế, biết
làm sao được.
Cũng từ khi có bầu, tôi không đi chợ chi tiêu ăn uống nhiều
như trước nữa mà muốn tiết kiệm để dành dụm tiền nuôi con, không chỉ chồng, mẹ
chồng mà em chồng cũng tỏ ra không hài lòng. Mẹ chồng bóng gió rằng: “Bây giờ
nó có ăn được nữa đâu mà nó mua”… Tôi không thể hình dung nổi tại sao mọi người
lại có thể nói, đối xử với tôi như vậy.
Đúng là khi bước chân vào gia đình anh, tôi không được hoan
ngênh, mẹ anh cho rằng tôi làm nghề tiếp viên hàng không sẽ không chỉn chu với
gia đình vì phải đi nhiều. Bị phản đối kịch liệt nhưng anh vẫn kiên quyết lấy
tôi. Nhưng mấy ai biết được chữ ngờ.
Đúng là làm phụ nữ đã khổ nhưng chọn nhầm chồng còn khổ hơn.
Và tôi đã phải nếm trải cái sự thống khổ đó khi lấy phải một người chồng vừa
ích kỉ, độc đoán, bảo thủ và vô dụng. Trong thời gian tôi ốm vật vạ vì nghén,
chồng cũng bỏ việc vì cãi chửi nhau với quản lý. Không đi làm nhưng anh cũng
không ở bên cạnh tôi mà suốt ngày la cà ở quán nhậu, ham mê lô đề cá độ.
Tôi biết dù sao phải nghỉ việc trong lòng anh cũng không
sung sướng gì nên chỉ nhỏ nhẹ nói: “Anh đi một chút rồi ở nhà đỡ em với, em mệt
không đi làm được nhưng vẫn phải nấu cơm, giặt giũ để trưa mọi người về ăn. Em
làm một mình mệt lắm”. Nhưng không đoái hoài đến lời đề nghị của tôi anh bảo:
“Ba việc cỏn con mà bắt thằng này làm à? Thấy tôi ở nhà coi thường đấy hả?”.
Có hôm tôi nằm mê mệt vì không ăn được mà người cứ trộn
trạo, khó chịu vô cùng, đến trưa mẹ chồng và em gái chồng về chưa có cơm ăn lại
mỉa móc: “Người ta con nhà giàu, chân yếu tay mềm nên nó sinh ra thế. Ai cũng
như vậy thì chết hết à?”. Tôi nghe đau lòng lắm, vội xuống bếp làm thì mẹ chồng
gạt đi: “Chị để mặc tôi, tôi ăn tôi làm”.
Còn chồng tôi, thời gian đầu nghỉ việc cũng đi tìm kiếm việc
mới nhưng chỉ được 4-5 tháng lại bỏ ngang. Suốt 4 năm, anh không đi làm gì chỉ
ở nhà lên mạng chat chít, chơi game, lô đề và thường xuyên tụ tập bạn bè nhậu
nhẹt. Thỉnh thoảng lại gây sốc cho gia đình một vụ gì đấy: như cắm xe máy hoặc
vay mượn không trả khiến tôi lại muối mặt đi vay mượn khắp nơi để trả nợ cho
người ta. Nếu tôi có bực tức, khóc lóc, trách cứ vài câu thì anh lại sửng cồ
lên quát tháo, chửi bới, đánh đập. Những trận đòn ngày càng thường xuyên hơn,
tôi thường cắn răng chịu đựng vì nói thêm sẽ không được yên thân. Vì thương
con, tôi cố nuốt nước mắt vào trong mà chịu đựng cho con có đủ cả mẹ lẫn cha.
Nhưng vì biết được điểm yếu đó của tôi anh lại ngày càng làm quá.
Nếu tôi là người phụ nữ ham chơi, nanh nọc… bị chồng đánh thì đã đành, đằng này tôi luôn
nhẫn nhịn chịu đựng chăm sóc gia đình. Suốt 5 năm lấy chồng, tôi chỉ chăm chú
lo cho gia đình, con cái, không giao lưu cùng bạn bè, chẳng dám có thú vui gì
cho bản thân, chỉ thân thuộc nhất là con người từ nhà đến chỗ làm vậy mà vẫn bị
đối xử tệ.
Thấy tôi luôn nhẫn nhịn, anh và mẹ chồng càng được nước lên
mặt. Nhiều lúc tôi khuyên giải chồng là mẹ chồng lên tiếng rằng: “Lấy chồng
theo chồng, lấy chó theo chó”, không bàn cãi gì cả. Con tôi có thế thôi”. Có lẽ
anh cũng nghĩ rằng tôi sẽ cắn răng chịu thế mãi nên quen thói đầy đọa. Đến khi
tôi nhận ra rằng, mình không thể cầm tù mình cả đời được, con cũng không vui vì
có bố như vậy. Con gái tôi thường dúm dó vào góc nhà, khóc toán lên khi nhìn
thấy bố say sỉn trở về đánh đập mẹ nó. Ngày tôi đưa giấy li hôn, anh ta ký
ngay, mẹ chồng cũng chêm lời: “Có người mới thì nới người cũ chứ sao?”. Đó là ý
nghĩ của bà thôi còn tôi không có ai khác nhưng tôi thấy mình không cần phải
sống trong ngôi nhà thiếu tình người này được nữa.
Hai mẹ con tôi dọn ra ngoài thuê nhà ở, tôi thấy con gái vui
cười nhiều hơn và cũng không nhắc nhiều đến bố. Cuộc sống của hai mẹ con tôi
đang yên ổn thì chồng cũ lại tìm đến nói là đã biết lỗi, xin được sửa sai muốn
tôi quay lại. Tôi kiên quyết nói không vì thấy chẳng còn chút vương vấn gì với
con người bạc tình này nữa nhưng anh ta không để cho mẹ con tôi được yên. Cứ
đêm khuya lại đến gọi cửa, xin vào. Tôi lại phải dọn nhà trốn đi chỗ khác thuê,
anh ta lại tìm đến và quấy rối.
Tôi phải làm gì bây giờ, quanh tôi không có người thân. Nếu
cứ bị quấy rối thế này mãi, tôi đến gục ngã mất. Vì ban ngày phải đi làm, lo
cho con, đêm lại mất ngủ vì bị chồng cũ quấy nhiễu. Cho tôi xin lời khuyên với.
Theo Tuệ Minh
Gia đình & Xã hội
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét