tầm thường như vậy. Tôi đã trao thân cho một người đàn ông khác không phải
chồng mình trong lúc anh vắng nhà. Điều khốn nạn nhất là sự khao khát đó không
thôi ngừng nghỉ, nó đốt cháy tôi như một đám lửa ma mị. Tôi như con thiêu thân
nhắm mắt lao vào dù biết rằng cái kết cục đang chờ đợi mình chẳng tốt đẹp gì.
Minh đi công tác nước ngoài một năm. Anh có tiêu chuẩn mang
vợ con theo nhưng tôi từ chối vì sợ bỏ lỡ công việc đang rất tốt đẹp của mình.
Tôi nghĩ một năm thì có gì phải lo lắng bởi đối với tôi, công việc còn thú vị
hơn cả đàn ông. Khi Minh ở nhà, tôi có bao giờ thèm thuồng, đòi hỏi anh đâu?
Thế nhưng đó là khi tôi chưa gặp Tùng. Người đàn ông ấy đã
đánh gục tôi chỉ sau 3 lần gặp gỡ. Anh ta chiếm đoạt tôi ngay trong chính căn
nhà của tôi. Hôm đó, Tùng đã lao vào tôi bằng sức mạnh của một con sư tử đang
săn mồi. Và tôi đã bị anh ta nuốt chửng. Điều khốn nạn là chính tôi sau đó lại
khát khao, thèm muốn bị xem là con mồi béo bở, bị nghiền nát, xâu xé đến tả
tơi.
“Anh thích em ngay từ cái nhìn đầu tiên và thề rằng em sẽ
phải là của anh”- Tùng đã nói với tôi như thế trong lần đầu tiên anh ta ngủ với
tôi. Khi đó, những nỗi sợ hãi mơ hồ, những ý nghĩ tội lỗi về sự ngoại tình
không hề tồn tại trong tôi. Lúc đó trong tôi chỉ tràn ngập những niềm đê mê
hoan lạc. Tôi say mê Tùng và chấp nhận đánh đổi tất cả.
Thế nhưng giờ đây tôi biết mình đã sai lầm. Tùng không chỉ
có một mình tôi. Anh ta có niềm đam mê chinh phục đối với tất cả những người
phụ nữ xinh đẹp, cô đơn. Tùng không bao giờ mệt mỏi vì những cuộc chinh phục
ấy. Tôi đau đớn khi phát hiện điều này. “Tại sao anh lại lừa dối em? Tại sao
anh nói yêu em mà còn qua lại với cô ta?”- tôi đã đay nghiến Tùng như vậy.
Anh ta không trả lời mà bế thốc tôi lên giường. Ngay sau đó,
tôi cũng không còn tâm trí, sức lực để giận hờn bởi niềm hoan lạc mà Tùng mang
lại cho tôi đã lấn át tất cả. Mãi sau đó, anh ta mới nói: “Đúng là anh có nhiều
người đàn bà bên cạnh nhưng em là người anh yêu nhất, say mê nhất và muốn duy
trì quan hệ nhất”. Tôi đã khóc vì nhận ra mình đã trở nên tồi tệ bởi ham muốn
tầm thường ấy. Khi không có Tùng, tôi nghĩ đến anh ta với bao sự dè bỉu, rẻ
khinh; nhưng khi anh ta chạm vào tôi thì tất cả chỉ còn lại sự ham muốn đến tột
cùng.
Bây giờ thì tôi ghen với những người phụ nữ khác đã và đang
được Tùng ban bố cho niềm hoan lạc ấy. Tôi đã nghĩ ra đủ cách để đánh ghen, ly
gián họ. Tôi quay cuồng trong ân ái và ghen tuông cho đến khi tờ lịch trước mặt
thông báo rằng, chỉ còn 1 tháng nữa là chồng tôi trở về.
Anh gọi điện, nhắn tin cho tôi với tất cả sự nhớ nhung bị
dồn nén. Anh háo hức kể cho tôi nghe chuyện anh đã lùng sục để mua quà cho tôi
như thế nào... Tôi càng nghe, càng đọc thì đầu óc càng quay cuồng. Tôi không
biết mình sẽ đối diện với chồng, với sự thật như thế nào? Chuyện giữa tôi với
Tùng tuy chỉ có hai chúng tôi biết nhưng tôi làm sao dám chắc không có kẻ thứ
ba cũng hiểu rõ nhưng chưa nói ra?
Điều khốn nạn nhất là bây giờ tôi lại nhen nhóm trong đầu ý
nghĩ ly hôn. Tôi muốn ly hôn vì cảm thấy mình không xứng đáng với chồng nhưng
có một phần vì tôi muốn được tự do để đến với Tùng. Tôi nghĩ cả khả năng là
Tùng sẽ không bao giờ cưới tôi làm vợ hoặc tiếp tục mối quan hệ vụng trộm giữa
chúng tôi, thế nhưng có một điều gì đó đã làm cho tôi u mê, lú lẩn đến nỗi chỉ
muốn hành động theo bản năng.
Tôi biết mình đam mê mù quáng nhưng tôi không có cách gì để
dứt ra được. Tôi phải làm sao để chấm dứt tình cảnh trớ trêu này, cái tình cảnh
mà đôi lúc tôi nghĩ do chính tôi gây ra, chính tôi đã lấy thòng lọng tròng vào
cổ mình...
Theo Thái Hương
Người Lao Động
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét