Lam lũ đời thường
Chúng tôi tranh
thủ đến nhà anh Thoa lúc 5 giờ sáng, bởi ngay sau đó anh phải bận bịu phục vụ
khách ăn sáng. Quán phở mang tên Trường Sa, nhỏ hẹp đặt ngay trước nhà, mở cách
đây 5 năm. Căn nhà gác với sàn chưa đầy 20m2, anh đang sống cùng cha mẹ, vợ và
con trai 2 tuổi.
Mỗi ngày, anh đều
dậy trước 4 giờ để nấu nước dùng, gỡ bánh phở, rửa rau, dọn hàng,… Phụ việc
chính cho anh là cha mẹ già hiện đều đã ở tuổi 70. Cha anh (ông Lê Thừa) kiêm
nghề bơm, vá ruột xe máy cạnh đó. Vợ anh (chị Trần Thị Thu Hà) đang giữ trẻ cho
một gia đình trong phường, rảnh lúc nào là phụ giúp chồng bán quán. Với khoảng
50 tô phở/ngày, anh Thoa cho biết “phải vất vả, chịu khó mới sống tạm tạm”.
Cựu chiến binh Lê Minh Thoa (trái) và phóng viên Dân Việt tại quán phở Trường Sa.
Phục viên với sức
khỏe bị ảnh hưởng 11%, anh nhận chế độ một lần “không bao nhiêu” (phải ảnh hưởng
23% mới được công nhận thương binh). Xuất ngũ, anh đã lăn lộn khắp nơi mưu sinh
với nghề chạy xe ôm. Lần đầu lập gia đình có 2 con nhưng cuộc sống vất vả, vợ
chồng chia tay nhau; rồi anh đi… bước nữa.
Lam lũ đời thường,
thỉnh thoảng bạn bè cựu binh Trường Sa mời gọi đi đó đây hội ngộ. “Đồng đội tay
bắt mặt mừng, chia sẻ nhau bao nhiêu kỷ niệm vui buồn trận mạc, đời thường. Có
khá giả, có gieo neo nhưng ai cũng đau đáu một tấm lòng với Biển Đông” - anh
Thoa nói.
“Nếu còn sức, tôi vẫn làm lính biển”
Anh Thoa năm nay
đã 48 tuổi, nguyên là hạ sĩ quan thuộc Hải đội 1 - Lữ đoàn 125 Hải quân. Năm
1988, anh và một số đồng đội được tăng cường cho tàu HQ-604. Mùng 9 Tết năm đó,
tàu từ cảng Sài Gòn đi Cam Ranh bốc hàng và đưa lực lượng xây dựng ra đảo chìm
Gạc Ma (Trường Sa). “Chiều 13.3, tàu HQ-604 neo cách Gạc Ma khoảng 1km. Đến 17
giờ cùng ngày, một số tàu hải quân Trung Quốc sấn sổ áp sát tàu chúng tôi, dùng
loa doạ buộc phải rút khỏi Gạc Ma. Thế nhưng chúng tôi vẫn quyết tâm thực hiện
lệnh tiếp cận đảo, chuyển vật liệu xây dựng từ tàu lên và đặt mốc chủ quyền
đúng vào lúc 12 giờ đêm 13.3.
Cựu chiến binh
Lê Minh Thoa
Tôi đặt tên quán là Trường Sa để luôn nhớ về
cuộc huyết chiến Gạc Ma. Nếu còn sức khỏe, tôi lại làm lính biển!”
Đến 5 giờ ngày
14.3, tàu Trung Quốc với lực lượng đông, súng ống hằm hằm lao lên đảo, trong
lúc quân ta chỉ quần đùi, áo may ô. Chúng nhào tới giật cờ Tổ quốc do chúng tôi
vừa cắm. Thuyền trưởng lệnh anh em sẵn sàng chiến đấu, quyết tâm bảo vệ cờ Tổ
quốc. Chúng nhổ cờ lên thì ta lại cắm lại; hai bên xáp lá cà đánh nhau. Giằng
co khoảng 1 giờ thì phía quân Trung Quốc nổ súng dữ dội từ tàu chiến” - anh
Thoa kể.
“Lúc đó, tôi bị
thương bỏng lưng, trúng đạn ở chân nhưng vẫn lo chữa cháy tàu HQ-604. Đến khi
tàu chìm, tôi ôm được 2 trái bí xanh, làm phao bơi ra xa tránh làn đạn. Dập dềnh
trên biển đến chiều 14.3, tôi mệt lả và bị quân Trung Quốc bắt giữ, cùng một số
đồng đội đến từ các tàu khác của quân ta. Chúng tôi bị nhốt trong nhà tù ở bán
đảo Lôi Châu (Quảng Đông). Bị nhốt biệt lập 3 năm 7 tháng, đến tháng 11.1991,
tôi cùng 21 đồng đội được trao trả tại cửa khẩu Hữu Nghị Quan (Lạng Sơn)” - anh
Thoa dừng kể, đi lấy phở cho khách.
Trở về nước, anh
Thoa mới biết, trong trận Gạc Ma, ta đã hy sinh 64 người, bị thương 10 người,
trong đó, 9 người bị quân Trung Quốc bắt, 1 người được quân ta cứu là anh Nguyễn
Văn Lanh - được phong Anh hùng năm 1989.
Ông Lê Thừa cho
hay: “Sau trận Gạc Ma 1988, gia đình đã lập bàn thờ Thoa. Bởi đã có giấy báo tử,
và cuộc chiến thì quá chênh lệch, khốc liệt giữa sóng khơi. Mãi đến mấy năm
sau, mới biết được Thoa còn sống. Đời nó chỉ toàn gian lao, vất vả”.
Bây giờ, thỉnh
thoảng anh Thoa phải đưa tay day day thái dương, rồi phân trần: “Cứ thấy đau đầu
mà chẳng biết lý do gì, nhất là lúc trái gió trở trời. Năm 2013, trong lúc khám
bệnh thì bác sĩ mới phát hiện tôi còn bị dính mảnh đạn trong đầu. Chắc do
phương tiện ngày trước không soi thấy được. Không có chế độ thương binh, cuộc sống
vất vả quá nên chẳng biết làm sao để đi mổ gắp mảnh đạn ra. Công việc làm ăn kiếm
sống thì cứ hết ngày này qua tháng nọ…”.
Về thông tin
Trung Quốc cho lấn biển, xây căn cứ quân sự tại đảo Gạc Ma, anh Thoa bức xúc:
“Cứ tưởng Trung Quốc chỉ xây dựng nhỏ nhỏ ở Gạc Ma, ai ngờ chúng quá thâm độc.
Chúng chiếm Hoàng Sa, giờ lại tính chiếm luôn cả Trường Sa? Không thể chấp nhận
như thế được! Tôi đặt tên quán là Trường Sa để luôn nhớ về cuộc huyết chiến Gạc
Ma. Nếu còn sức khỏe, tôi lại làm lính biển!”.
Theo
Hùng Phiên
Dân Việt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét